Tại sao một người vợ lại thúc giục chồng mình ngoại tình với một người phụ nữ khác đang sống và phục vụ trong nhà họ? Hành động này có được Kinh Thánh tán thành và được đề xuất như một chuẩn mực cho chúng ta - ít nhất trong điều kiện nhất định? Đây có phải là cơ sở Kinh Thánh cho một hình thức hôn nhân mở nào đó không?
Điều Sa-ra đã làm phù hợp với tập tục và văn hóa thời bấy giờ. Điều này có thể thấy từ nhiều bảng đất sét đến từ thời kỳ này. Ví dụ, Bộ Luật Ham-mu-ra-bi (The Code of Hammurabi), các Bảng Nuzi, các Bảng Alalakh và các Bảng Mari (tất cả đều có nguồn gốc từ khu vực Cận Đông rộng lớn hơn và khoảng thời gian từ hai đến ba thế kỷ xung quanh thời các tổ phụ) đều quy định chính xác tình huống được liệt kê ở đây trong văn bản này. Một người vợ hiếm muộn có thể được ghi nhận là có con khi người nữ tỳ của mình sinh con cho chồng của người vợ đó. Một trường hợp tương tự đã xảy ra trong Sáng thế Ký 30:3, 9 liên quan đến Ra-chên, và một phần trong Ru-tơ 4:11. Động cơ của Sa-ra cho hành động này được nêu rõ: “có lẽ tôi sẽ nhờ nó mà có con chăng.” Ý tưởng là một gia đình có thể được xây dựng với những đứa con từ một người vợ lẽ, giống như cách một tòa nhà được xây dựng bằng những viên gạch.
Nhưng điều đó có phù hợp với luân lý và đạo đức mà Đức Chúa Trời ban cho không? Áp-ram đã sai khi đồng tình với đề nghị của vợ mình, vì bây giờ có vẻ như ông nghĩ rằng mình có thể giúp Đức Chúa Trời thực hiện lời hứa thiêng liêng đã ban cho ông về một “dòng dõi” bằng cách đắm mình trong chế độ đa thê. Đây dường như là một biến thể cổ xưa của câu nói “Đức Chúa Trời giúp những ai biết tự giúp mình!”
Khi tạo dựng cặp vợ chồng đầu tiên, Đức Chúa Trời đã đưa ra một lập trường mạnh mẽ rằng mối quan hệ một vợ một chồng là chuẩn mực cho hôn nhân. Sự khởi đầu đầu tiên của sự lệch khỏi tiêu chuẩn này là với La-méc trong Sáng-thế Ký 4:19, khi ông lấy hai vợ. Nhưng các ngoại lệ cho quy tắc một vợ một chồng này không nhiều như ấn tượng ban đầu có thể gợi ra. Ngoài các vị vua của Giu-đa và Y-sơ-ra-ên (trong trường hợp này còn có những yếu tố khác tác động, chẳng hạn như khả năng sử dụng người vợ ngoại quốc làm con tin để đảm bảo việc tuân thủ các hiệp ước), thì trong toàn bộ Cựu Ước hầu như chỉ có chưa đến 20 trường hợp hôn nhân đa thê.
Trong khi đó, mô hình hôn nhân một vợ một chồng được trình bày xuyên suốt Cựu Ước như một chuẩn mực. Ví dụ, Châm ngôn 5:15–23 dạy cùng một lẽ thật qua ngụ ngôn về việc uống nước từ giếng của chính mình (một hình ảnh tế nhị nhưng rõ ràng về hành động giao hợp trong một cuộc hôn nhân một vợ một chồng). Hơn nữa, có hẳn một cuốn sách trong Cựu Ước được dành riêng để ca ngợi niềm vui và sự đáng khao khát của việc dành trọn bản thân cho duy nhất một người khác giới, ngay cả khi người cố gắng phá vỡ cam kết đó là một vị vua giàu có như Sa-lô-môn — đó là sách Nhã Ca.
Mặc dù Kinh Thánh không dành thời gian để lên án việc Áp-ram chung sống với Ha-ga, nhưng cuốn sách vẫn mong mỗi độc giả nhận ra rằng những gì đang diễn ra là trái với ý muốn và đạo đức mà Đức Chúa Trời chấp thuận.
Xem thêm giải thích cho Sáng thế ký 29:25-28; 2 Sa-mu-ên 20:3; Châm ngôn 5:15-21.