Khi Gia-cốp (Jacob) ban phước cho hai con trai của Giô-sép (Joseph) và đặt họ làm một phần của liên minh mười hai chi phái thay cho Giô-sép, tại sao số lượng chi phái hiện tại không cộng lại thành mười ba?
Câu trả lời cho câu hỏi này sẽ được giải đáp trong lịch sử của Y-sơ-ra-ên (Israel). Nhưng nhìn chung, nó liên quan đến lời nguyền của Si-mê-ôn (Simeon) và Lê-vi (Levi) bị tản lạc giữa các chi phái Giu-đa (Judah) và Y-sơ-ra-ên (Sáng thế Ký 48:5–7) vì sự tàn bạo của họ khi giết tất cả cư dân của thị trấn nhỏ Si-chem (Shechem) để trả thù cho vụ cưỡng bức em gái họ là Đi-na (Dinah) (Sáng thế Ký 34), ngay cả sau khi những người đàn ông trong thị trấn đã đồng ý chịu cắt bì. Tùy theo từng giai đoạn lịch sử, Si-mê-ôn có xu hướng bị sáp nhập vào Giu-đa cả về lãnh thổ lẫn tên gọi, trong khi Lê-vi – chi phái chưa bao giờ được phân bổ lãnh thổ nào – đã biến lời nguyền thành phương tiện để phục vụ cả mười hai chi phái. Do đó, hai con trai của Giô-sép là Ép-ra-im (Ephraim) và Ma-na-se (Manasseh) không chỉ thay thế vị trí của Giô-sép trong danh sách mười hai chi phái, mà còn thay thế vị trí của Lê-vi, hoặc trong những trường hợp khác khi Lê-vi cũng được liệt kê, thì thay thế vị trí của Si-mê-ôn.