Vấn đề đạo đức liên quan đến việc nói dối nảy sinh trong bối cảnh báo cáo của hai bà mụ Siếp-ra (Shiphrah) và Phu-a (Puah) với Pha-ra-ôn (Pharaoh). Khi vị vua Ai Cập hỏi họ liệu có tuân theo mệnh lệnh của ông rằng tất cả các bé trai người Hê-bơ-rơ (Hebrew) phải bị giết ngay khi được các bà mụ đỡ đẻ hay không, họ đã nói dối bằng cách trả lời với Pha-ra-ôn rằng gần đây họ không kịp đến để đỡ đẻ bất kỳ ca sinh con trai nào (Xuất Ê-díp-tô Ký 1:19).

Chắc chắn là họ đang nói dối, nhưng Kinh Thánh, như thường lệ, không dừng lại để đưa ra những bài học đạo đức về vấn đề này. Tuy nhiên, Kinh Thánh vẫn mong chúng ta đánh giá những gì đang diễn ra dựa trên thông điệp của toàn bộ Kinh Thánh.

Có ý kiến cho rằng Đức Chúa Trời đã ban phước cho những người phụ nữ này vì hành động nói dối của họ, nhưng việc được chấp nhận về một khía cạnh nào đó không có nghĩa là được chấp nhận về mọi khía cạnh. Ví dụ, Đức Chúa Trời đã tuyên bố Đa-vít (David) là người theo ý Ngài, nhưng cũng có vụ việc liên quan đến U-ri (Uriah) và Bát-sê-ba (Bathsheba). Sa-lô-môn (Solomon) được gọi là Giê-đi-đia (Jedidiah), có nghĩa là “người được Đức Chúa Trời yêu thương”; nhưng tôi có thể nghĩ ra hàng ngàn điều sai trái ở ông ấy! Xuất Ê-díp-tô Ký 1:21 nói rõ ràng rằng Siếp-ra và Phu-a được Chúa ban phước vì họ “kính sợ Đức Chúa Trời”, chứ không phải vì họ đã nói dối. Do đó, lòng kính trọng và sự kính sợ Đức Chúa Trời của họ đã vượt lên trên lòng trung thành với Pha-ra-ôn. Họ tin cậy Đức Chúa Trời và lo sợ rơi vào tay Ngài để phải chịu trách nhiệm về việc giết hại các em bé hơn là lo sợ rơi vào tay Pha-ra-ôn. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là những người phụ nữ đó đã đúng trong mọi việc họ làm hay nói.

Các bà mụ cũng không có quyền nói dối hơn chúng ta, ngay cả khi dường như có những nguyên tắc tuyệt đối mâu thuẫn nhau như việc nói sự thật và bảo vệ sự sống. Thay vào đó, họ có nghĩa vụ vừa phải duy trì và cứu sống, vừa phải tôn trọng sự thật.

Xem thêm giải nghĩa cho Xuất Ê-díp-tô 3:18; Giô-suê 2:4-6; 1 Sa-mu-ên 16:1-3.