Những ai đọc Tân Ước đều biết rằng “Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy.” (Giăng 4:24). Nhưng lập luận vô hình này về Đức Chúa Trời cũng đã có trong Cựu Ước: “người Ê-díp-tô là loài người, không phải là Đức Chúa Trời; những ngựa nó chỉ là xác thịt, không phải là thần.” (Ê-sai 31:3). Rõ ràng, Đức Chúa Trời và Thánh Linh là hai khái niệm cân bằng nhau trong thủ pháp thơ ca Do Thái gọi là “song song đồng nghĩa” (parallelism). Vậy thì, làm sao Môi-se có thể mô tả Đức Chúa Trời là Đấng có ngón tay để viết lên các bảng đá?
Vì Đức Chúa Trời không phải là thực thể hữu hình theo nghĩa là Ngài có hình thể vật chất (Ê-sai 31:3; Giăng 4:24), nên mọi đề cập đến các bộ phận cơ thể như ngón tay đều là những gì chúng ta gọi là nhân cách hóa (anthropomorphism) — tức là cách diễn tả một khía cạnh nào đó về bản thể thiêng liêng một cách sinh động hơn bằng ngôn ngữ con người.
“Ngón tay của Đức Chúa Trời” cũng là một biện pháp tu từ tương đồng với phép hoán dụ được gọi là synecdoche, trong đó một phần của Đấng Thánh được dùng để chỉ một khía cạnh rộng lớn hơn về bản thể hoặc đặc tính của Ngài. Trong trường hợp này, quyền năng của Đức Chúa Trời được biểu thị qua ngón tay của Ngài.
Tương tự như vậy, khi các thuật sị phải rút lui sau tai họa thứ ba, họ đã tuyên bố: “Đây là ngón tay của Đức Chúa Trời [hoặc của một vị thần]” (Xuất Ê-díp-tô Ký 8:19). Rõ ràng, qua việc sử dụng từ “ngón tay”, họ muốn nói rằng họ đã bị một sức mạnh siêu nhiên đang hoạt động đánh bại, chứ không phải bởi một thủ đoạn rẻ tiền hay trò lừa bịp nào đó.
Một số người đã lập luận, dựa trên những điểm tương đồng được cho là có với văn hóa Ai Cập như chương 153 trong “Sách Người Chết” (Book of the Dead) của Ai Cập, rằng “ngón tay của Đức Chúa Trời” ám chỉ cây gậy của A-rôn. Lý thuyết này cũng giả định một sự phân biệt nhân tạo giữa dạng số ít và số nhiều của từ “ngón tay” và không thể được chứng minh. Do đó, lời tuyên bố của những thuật sĩ Ai Cập này đã gán cho Đức Chúa Trời quyền năng mà họ vừa chứng kiến trong tai họa thứ ba.
Theo tác giả Thi thiên, quyền năng của Đức Chúa Trời một lần nữa được tượng trưng là “công trình của các ngón tay [Ngài]” trong việc tạo dựng thế giới (Thi thiên 8:3). Hơn nữa, chính bằng “ngón tay của Đức Chúa Trời” đó mà Chúa Giê-xu đã tuyên bố là Ngài đã đuổi quỷ ra khỏi những người bị ám trong Lu-ca 11:20. Do đó, chúng ta có thể tin chắc rằng thuật ngữ “ngón tay của Đức Chúa Trời” ám chỉ quyền năng của Ngài.
Việc sử dụng cụm từ này liên quan đến việc ghi chép Mười Điều Răn lên hai tấm đá là điều vô cùng thú vị, bởi dù chúng ta không tin vào quan điểm máy móc về việc “đọc chép” Kinh Thánh, song đoạn văn này chắc chắn cho thấy đây là một đoạn văn, về một số khía cạnh, có sự khác biệt rõ rệt so với các phần khác của Kinh Thánh — những phần cũng được linh hứng không kém. Điều đó hẳn có nghĩa là đoạn văn này, theo một cách nào đó, đã được ban cho nhờ quyền năng can thiệp trực tiếp của Đức Chúa Trời. Có lẽ chúng ta nên hình dung một điều gì đó tương tự như dòng chữ xuất hiện trên tường trong bữa tiệc của Bên-xát-sa (Belsasar tại Ba-by-lôn (Babylon), được kể trong sách Đa-ni-ên 5:5. Một số người đã so sánh nó với một tia sét đã khắc lên những viên đá nhờ một sức mạnh siêu nhiên.
Sự thật là không ai biết chắc chắn phương pháp đó là gì, nhưng chúng ta biết rằng nó cũng là kết quả của quyền năng trực tiếp của Đức Chúa Trời, giống như các phép lạ của Chúa Giê-xu hay việc Ngài tạo dựng thế giới. Phần của luật pháp này, được gọi là “Hai Bảng Chứng Ngôn” (Two Tablets of the Testimony), là kết quả của sự can thiệp trực tiếp của Đức Chúa Trời, được mô tả một cách sinh động nhất là “ngón tay của Đức Chúa Trời.”
Xem thêm giải thích cho Xuất Ê-díp-tô ký 24:9-11; 33:18-23.