Rõ ràng là cả Áp-ra-ham và Sa-ra đều đã cười khi nghe tin họ sẽ có một con trai vào lúc về già. Câu hỏi đặt ra là thế này: Tại sao chỉ có Sa-ra mới bị quở trách? Đây có phải là trường hợp mà chủ nghĩa trọng nam thể hiện rõ trong văn bản của Cựu Ước không?
Một số người đã cố gắng giải thích sự khác biệt giữa hai tiếng cười là xuất phát từ hai trạng thái tâm trí khác nhau:
-
Tiếng cười của Áp-ra-ham từ trạng thái ngạc nhiên và vui sướng
-
Tiếng cười của Sa-ra từ trạng thái vô tín
Nhưng văn bản không để Áp-ra-ham thoát dễ dàng như vậy. Không có lý do gì để kết nối tiếng cười của Áp-ra-ham với Thi thiên 126:2 (khi Chúa dẫn những kẻ bị bắt từ Ba-by-lôn về, “miệng chúng tôi đầy sự vui cười”) hoặc thậm chí Gióp 8:21 (“Chúa sẽ còn làm cho miệng ông được đầy vui cười”). Cả Targum Giê-ru-sa-lem lẫn Calvin đều quá vội vàng trong việc giúp Áp-ra-ham thoát khỏi lời khiển trách bằng cách đồng nhất tiếng cười của ông với sự ngạc nhiên vui mừng.
Việc Áp-ra-ham ngay lập tức nêu ra vấn đề về Ích-ma-ên (Ishmael) và việc cậu sẽ được xem là một phần của dòng dõi được hứa như thế nào nếu có một người con trai khác ra đời, cho thấy rằng ông cũng đã nói ra từ sự thiếu đức tin, không kém gì Sa-ra. Vấn đề không chỉ nằm ở bản thân Ích-ma-ên, mà còn ở dòng dõi của cậu nữa. Áp-ra-ham lo sợ rằng lời hứa về một người con trai khác sẽ phá hủy mọi hy vọng mà ông đã đặt vào người con đã được ban cho. Vì vậy, Áp-ra-ham cũng có tội vô tín không kém. Vậy tại sao lại chỉ trích Sarah?
Đúng là Sa-ra chỉ cười trong lòng; nhưng Áp-ra-ham cũng vậy. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã thấy những gì diễn ra trong nội tâm bà và công khai bày tỏ sự không hài lòng của Ngài về điều đó. Và vì nguyên nhân khiến cả hai cùng cười thầm trong lòng là như nhau (tức là sự vô tín, chứ không phải là một bên cười vì ngưỡng mộ và vui mừng trong khi bên kia cười vì hoài nghi và thiếu tin tưởng), nên sự vô tín của cả hai chính là cơ sở chính cho lời quở trách đó.
Câu hỏi “Tại sao Sa-ra cười?” không được gửi đến bà, nhưng đến Áp-ra-ham. Nhưng Sa-ra đã cảm thấy sự chất vấn hướng thẳng về mình một cách đau đớn nhất, vì bà cảm thấy rằng mình đã bị bắt quả tang trong sự vô tín của mình. Vì vậy, bà đã thốt lên: “Tôi có cười đâu!” Phản ứng dại dột và không trung thực này cũng bị quở trách khi Chúa phán: “Thật ngươi có cười đó!”
Điều này có nghĩa là sự vô tín của Áp-ra-ham không có tội, nhưng của Sa-ra thì có? Không, vì sự kết án một người cũng đồng nghĩa với sự kết án người kia. Văn bản tập trung vào sự vô tín của Sa-ra vì bà tiếp tục phủ nhận nó (do đó làm cho vấn đề trở nên đáng nhớ và đáng chú ý) và vì khi toàn bộ sự việc kết thúc, nó cũng trở thành cơ sở để đặt tên cho Y-sác, tên có liên quan đến từ “người ấy cười” hay “sự vui cười” (Sáng-thế Ký 21:3,6).